02:55 EDT Thứ hai, 16/07/2018
Đổi mới để khẳng định, để phát triển, để nâng tầm, vươn xa.








Danh ngôn cuộc sống

Ta sẽ đọc sâu sắc hơn, ta sẽ nhớ chính xác hơn, ta thưởng thức các sự việc với niềm thích thú lớn hơn nếu ta có một người bạn để cùng chia sẻ với ta.Pam Brown

Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 20
  • Hôm nay: 595
  • Tháng hiện tại: 11374
  • Lượt truy cập: 25023272

Trò xin lỗi

Thứ sáu - 17/11/2017 05:07
Tháng 11 về, thu chuyển sang đông, thiên nhiên được khoác lên mình một lớp áo mới. Những con phố tịch liêu. Những tháp cổ rêu phong. Những am mây sâu thẳm. Những tảng đá xanh trầm mặc. Những hàng cây tịnh tâm khoác áo sương mù. Tất cả cứ đan vào nhau thành triền miên nỗi buồn không tên. Đông đến bầu trời nhiều mây đen nhưng chẳng bao giờ rơi hạt mưa nào cả. Cái màu nâu xám của mây trái ngược hẳn với tâm trạng của con người. Cho nên mùa đông cứ về để nhắc nhở những thứ vốn dĩ chưa từng đổi thay.

Tháng 11 về, con thức dậy sớm hơn một chút để tận hưởng những ngày đầu mùa đông với bao nhiêu yêu thương đong đầy từ nỗi nhớ. Những nỗi nhớ vụn vặt cứ xếp thành khối với bao lời hứa mà con chưa một lần thực hiện kể từ cuối hạ của ba năm về trước. Con đã ra đi, con đã rời xa mái trường THCS, con đã hứa, hứa với cô thật nhiều! Nhưng chưa một lần con trở về để thực hiện. Chính hôm nay, con lặng lẽ góp nhặt lại những kí ức của những năm tháng trước để nhớ, để tìm về, để nhắc mình không được phép quên bao kĩ niệm giữa con và cô đã từng yêu thương, gắn bó. Có biết không? Kí ức của con là dòng kí ức mang tên cô – Huỳnh Thị Tường Vi – người mẹ hiền của con.

Đã bao hàng cây thay lá mới, đã bao lớp thời gian phủ bụi trên những vách tường vàng, đã bao thế hệ học trò đã đi qua. Nhưng sao con vô tâm quá! Bao lần cô đứng đợi một chuyến đò trở về là bấy nhiêu lần dáng cô nhọc nhằn sương khói. Ngày cuối cùng của mùa hạ ấy, con vẫn còn được nắm lấy đôi bàn tay phủ đầy phấn trắng, vẫn còn được nhìn thấy ánh mắt trìu mến nhuộm đầy những suy tư đã nhòe đi theo tháng năm. Con đã khóc! Khóc nấc! Cô đã lau nước mắt cho con. Con ôm lấy cô. Con cảm thấy lòng nhẹ hẩng giữa náo nhiệt của khoảng không xao động, giữa tiếng cười của lớp lớp học sinh vui ngày tổng kết. Con đã hứa sẽ trở về thăm cô. Con nói là con sẽ nhớ cô nhiều lắm. Ấy vậy mà tiếng trống khai giảng đã bao lần vang lên, mùa thu đã thay bao mùa lá mà con vẫn chưa một lần trở về như lời hứa năm xưa. Dẫu biết rằng ở mái trường nào cô vẫn cô vẫn còn đứng nơi góc bảng ngóng về đứa học trò nơi xa.

Con nhớ rõ hình bóng cô trên bục giảng của những ngày tháng xưa. Cô có mái tóc dài lắm, đen lắm! Con còn nhớ nụ cười hằn vết chân chim đượm màu thời gian đã theo con đi hết những năm tháng cuối cấp hai, năm tháng con chưa lớn cũng không còn bé. Cái tuổi 15 chưa biết chọn cho mình một ước mơ hay một lối đi. Ngày ngày vùi đầu vào những bài kiểm tra bất chợt của thầy cô. Rồi cùng với những đám bạn lang thang khắp các nẻo đường. Khoảng thời gian ấy cô đã bên con. Bụi phấn rơi theo từng dòng cô viết như rơi vào tâm hồn non nớt của con những bài học về cuộc đời. Những lời dạy vang lên trong từng trang giáo án như đọng lại trong tim con cả một khoảng trời thương nhớ.
Con còn nhớ tháng con còn học cùng cô trong căn phòng nhỏ. Cô đã tỉ mỉ dạy con từng nét chữ, cô đã sửa cho con từng bài viết. Đến tận bây giờ trong tâm trí con còn vang lên đâu đây lời giảng:

Nếu là con chim thì con chim phải hót
Nếu là chiếc lá thì chiếc lá phải xanh
Ở đời có vay thì phải trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

 
Con và cô đã từng phấn đấu, đã từng miệt mài trong rất nhiều kì thi để mong đạt được kết quả tốt. Những ngày tháng ấy làm sao con có thể quên được!

Con còn nhớ, cô dạy con phải biết bước tiếp trước những thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm chông gai. Cô dạy con biết sống yêu thương, biết vị tha, biết sống vì người khác. Cô bảo rằng mục đích của cuộc đời là sống hữu ích, có trách nhiệm, được tôn trọng và biết san sẻ. Sống có ước mơ luôn hướng về những điều tốt đẹp. Cô ơi làm sao con có thể quên được.

Con nhớ tất cả, con nhớ rất nhiều. Nhưng con đã quên, quên mất một điều rồi. Con đã quên lời hứa ngày xưa. Con đã đi mà chưa một lần tìm lại nơi mái trường có cô thân thương. Trang giáo án viết vội, mùi mực ấm còn vương, bàn tay cô run run viết từng dòng nhật kí mỗi lần tiễn đưa một chuyến đò sang sông. Biết bao lần con nói con sẽ về, nhưng con không làm được. Không biết là vô tình hay cố ý, con cứ dùng dằn mãi. Mỗi ngày con nhận ra, thời gian cứ nhích dần từng tích tắc làm cho sợi tóc cô bạc thêm bởi màu phấn trắng. Con nghẹn đắng mà hỏi lòng mình “Ai đã làm tóc cô điểm màu sương trắng?”, là do thời gian vô tình hay chính đứa học trò năm xưa lỡ quên mât một người lái đò.

Cô ơi! Đã bao mùa tri ân của năm trước kể từ khi con đi con đã chưa một lần cài lên áo cô một bông hoa, thậm chí là không một lần gửi đến cô một lời chúc. Con thật sự xin lỗi! Nhưng mùa tri ân này, đứa học trò nhỏ của cô sẽ trở về. Con đã mười bảy tuổi, cái tuổi cấp ba lưng chừng, con đang đứng giữa ranh giới “đang lớn” và “trưởng thành”. Con cảm thấy nuối tiếc vì một thời, một ngày con đã sống vô tình một cách nhạt nhẽo. Con đã thờ ơ trước nỗi lòng của người lái đò luôn hằng mong con trở về. Con ước gì thời gian có thể quay lại để con có thể ngồi lại chuyến đò nhỏ ngày ấy có cô chèo lái mỗi ngày, một lần nữa để thương, để nhớ về cô. Ở nơi xa theo hương bay của gió, con gửi lòng tôn kính đến cô yêu.

Tháng năm dãi dầu mưa nắng, con đò tri thức cô đưa bao người, cô như ngọn tháp chỉ đường, chỉ dẫn hết thế hệ này đến thế hệ khác đi theo dòng thời gian. 20-11 này con sẽ về. Cô đừng bận lòng thêm nữa nhé! Con về để gửi cho cô từng nỗi nhớ, từng lời xin lỗi chân thành nhất. Đứa học trò này vẫn sẽ mãi yêu cô dù đôi lúc cũng lắm bồng bột. Con cảm ơn cuộc đời đã cho con được gặp cô, dù bây giờ hay mai sau, trẻ hay già, con vẫn mãi nhớ:
Tháng 11 ơi gửi dùm ta
Một chút nhớ
Một chút thương
Một chút đong đầy nơi sâu thẳm.
Băng Đình - 12A11
Niên khóa: 2017 - 2018

BÀI VIẾT MỚI HƠN

BÀI VIẾT KHÁC