02:40 EDT Thứ sáu, 21/07/2017
Đổi mới để khẳng định, để phát triển, để nâng tầm, vươn xa.








Danh ngôn cuộc sống

Thời gian chờ đợi là thời gian khốn khổ nhất.S. Doudney

Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 41
  • Khách viếng thăm: 40
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 869
  • Tháng hiện tại: 28813
  • Lượt truy cập: 24617737

Mùa xuân trên đôi mắt

Thứ năm - 29/01/2015 22:51
Cái gió lạnh của mùa đông dường như đã "nguội" dần theo nhịp chảy hối hả của thời gian. Buổi sớm mai cuối mùa với những áng sương mù mờ ảo hòa cùng cái gió se lạnh mang hơi thở của mùa xuân như đã về rất gần với không gian bao la của đất trời. Cái bầu không khí ấy, như một tiếng chuông lặng thầm mà vang dội bao trùm cả không gian, thúc giục những cành mai nhô những búp non nhỏ nhắn báo hiệu xuân đã về.
Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Như một cái quán tính tất yếu của vũ trụ, nhịp sống dường như cũng trở nên hối hả, tấp nập hơn để chuẩn bị cho ngày mùa hội ngộ. Và có lẽ tạo hóa đã ban cho mùa xuân cái trọng trách là mang mọi người đến gần nhau thế nên cứ mỗi độ xuân về là lúc mà tâm hồn con người cảm thấy nôn nao kì lạ, nhất là với những đứa con xa nhà, xa quê hương bao ngày lênh đênh trên đất khách.

Mùa xuân, mùa bắt đầu với những ước mơ, hi vọng, là mùa mang theo những dấu ấn của cuộc đời để rồi tôi luyện cho họ lớn lên theo thời gian. Mùa xuân, mùa của "trẻ thơ khoe áo mới", mùa của những câu chúc an lành.... Nhưng trong một khoảng lặng nào đó của tâm hồn, mùa xuân lại mang một nỗi niềm sâu lắng. Mùa xuân tới mang đi tuổi thơ vào một niềm kí ức sâu thẳm, mang đi tuổi học trò với bao hồn nhiên mơ mộng và để trên đôi mắt mẹ những vết chân chim hằn sâu… Bất chợt đâu đó lại vang lên một ca từ da diết "mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi, mỗi mùa xuân sang ngày tôi xa mẹ càng gần...", ai mà chẳng lòng thắt ruột đau với những ca từ da diết ấy. Và cùng với cái lạnh của đất trời, dường như trong lòng con người bất chợt lặng câm và con tim cũng dường như đang ngừng đi nhịp đập. Đã mấy mùa xuân qua cũng là nhường ấy năm trên dòng đời ngược xuôi đôi vai mẹ đã gánh gòng cả đàn con khôn lớn, và cũng đã nhường ấy năm chân mẹ đã mỏi mòn và tóc đã nhuộm thời gian một màu trắng xóa.

Mẹ, một thiên sứ mà tạo hóa đã đặc ân ban cho con người và trong ánh mắt của "vị thiên sứ" ấy như mang cả mùa xuân của thiên nhiên vĩnh hằng và bất diệt. Cũng trong ánh mắt ấy, mùa xuân hiện lên đơn giản chỉ là dòng chảy của một con sông đổ dồn ra biển mang theo những giọt mồ hôi mặn trên đôi vai gầy và những giọt nước mắt cả một đời tần tảo. Ví như mùa xuân của tự nhiên mang theo hơi ấm và sự khởi đầu cho vạn vật, "mùa xuân" trên đôi mắt mẹ lại đem lại cho chúng tôi một nguồn sống tràn đầy nghị lực và niềm tin. Trong ánh mắt ấy, mùa xuân tràn về không chỉ trong hơi ấm của nắng tháng giêng mà là hơi ấm của bốn mùa tuần hoàn của vũ trụ. Đôi mắt ấy, mùa xuân hiện lên đơn giản chỉ là một cái nhìn trìu mến và đặt trọn cả niềm tin của một đời lam lũ. Như những đóa hoa vàng rực rỡ trong ánh nắng xuân trải đường cho những bước chân trần bước đi trong màu nắng mới. Mùa xuân trong ánh mắt mẹ đã mở ra một khoảng trời mới, dọn đi những vật cản trên bước đường gian truân của cuộc sống. Và vậy đó, mùa xuân đâu chỉ về trên những lối mòn tràn đầy hoa cỏ mà còn ùa về trên những ánh mắt yêu thương, một ánh mắt chứa cả mùa xuân của tình yêu và vũ trụ, một mùa xuân vĩnh hằng trong từng sợi nhớ thương mong manh mà bất tử. Mùa xuân ơi! Chỉ cần thế là đủ.

Nguyễn Thanh Trúc - 12A4
Niên khóa: 2014 - 2015

BÀI VIẾT MỚI HƠN

BÀI VIẾT KHÁC

 
Báo Giáo dục & thời đại
Tin 24h.com.vn
Báo Tuổi trẻ
Báo VietNamNet